Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
  • Điểm tin
Thông tin, thông báo: Thông báo điều chỉnh Thể lệ cuộc thi “Tìm hiểu... (Thứ năm, 19 Tháng 10 2017 08:01)
Thông tin, thông báo: Thành lập Tổ kiểm tra hoạt động quản lý, dạy... (Thứ hai, 16 Tháng 10 2017 07:16)
Thông tin, thông báo: Goi y tra loi bai du thi tim hieu luat... (Thứ ba, 10 Tháng 10 2017 12:30)
Thông tin, thông báo: Quy định của nhà trường về chăm sóc sức khỏe... (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:23)
Thông tin, thông báo: Thành lập Ban phòng chống dịch bệnh năm học 2017-2018 (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:20)
Thông tin, thông báo: Thành lập Ban hoạt động ngoài giờ lên lớp năm... (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:19)
Thông tin, thông báo: Thành lập Ban Kiểm định chất lượng giáo dục năm... (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:18)
Thông tin, thông báo: Thành lập Ban giáo dục hướng nghiệp năm học 2017-2018 (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:17)
Thông tin, thông báo: Thành lập Ban thanh tra nội bộ trường học năm... (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:16)
Thông tin, thông báo: Thành lập ban tư vấn tâm lý học đường năm... (Thứ tư, 27 Tháng 9 2017 13:16)
Blue Grey Red
NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG KỶ NIỆM 35 NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM (20/11/1982 - 20/11/2017)

NGƯỜI MẸ TRONG TRÍ NHỚ

      Ngoài trời mưa rơi tí tách, từng giọt từng giọt. Những cơn gió mùa thu bắt đầu se lạnh. Những hồi ức trong nó về một kí ức buồn và về người mẹ lại ùa về theo làn gió, mang đến cho nó một nỗi buồn khôn xiết mà nó không thể diễn tả nên lời hay đủ mạnh mẽ để tâm sự với một ai cả. Những lúc như thế nó chỉ biết ghì chặt lấy tấm hình mẹ mà nước mắt cứ lả chả rơi như cơn mưa mùa thu rơi mãi không tạnh.

      Cuộc sống đối với nó không như những đứa trẻ khác mang đến cho nó thật nhiều niềm vui và cũng vô tình lấy đi của nó thật nhiều nước mắt. Khi còn bé, nó cũng từng có một cuộc sống tươi đẹp, có ba, có mẹ có một ngôi nhà khang trang, nó được sống sung túc dưới vòng tay yêu thương của ba mẹ. Tuổi thơ của nó dường như thật êm đềm, hạnh phúc cho đến một ngày … Nó đứng nép mình sau cánh cửa, nó nhìn thấy bố mẹ nó cãi nhau rất to, mẹ nó khóc rất nhiều. Trong tâm trí một cô bé bảy tuổi, dường như nó không thể thấu hiểu mọi việc, nhưng nó biết chắc một điều rằng trái tim của nó đang rất đau, lần đầu tiên trong cuộc đời nó có cảm giác mà nó cho là kỳ lạ ấy. Kể từ hôm đó, tiếng cười dường như vắng lặng trong ngôi nhà hạnh phúc của nó, ở đó chỉ còn sự lạnh nhạt của bố mẹ. Năm nó lên mười tuổi. Cuộc sống của nó vẫn thế cứ trôi đi từng ngày. Bố, mẹ dù không nhìn mặt nhau nhưng vẫn sống trong cùng một gia đình vì nó. Thời gian ba năm không phải ngắn, lúc này nó đủ lớn để hiểu ra rằng đã đến lúc bố mẹ cần cho nhau sự tự do. Cái ngày bố mẹ chính thức ly hôn. Nó không khóc mà chỉ đứng nhìn, không khóc không phải không muốn khóc mà vì nước mắt của nó lặng lẽ chảy ngược vào tim, đau hơn bị dao cắt, đau hơn bất cứ thứ gì trên đời. Bất chợt mẹ ôm nó vào lòng thật lâu, hôn lên trán nó rồi xách hành lí quay mặt đi với hai dòng nước mắt. Nó đứng sững như một con rô bốt bị hỏng. Nó muốn nắm chặt tay mẹ, muốn ôm mẹ thật lâu và chỉ muốn nói rằng: “Mẹ đừng đi được không?” Đôi môi nó như bị đông cứng, đôi chân như mọc rễ, không thể gọi tiếng mẹ, không thể chạy theo mẹ. Những cảm giác mẹ sẽ không bao giờ về nửa bỗng hiện về. Từ ngày hôm ấy, một cô bé vốn hồn nhiên, vui vẻ giờ đây như vô hồn, trong đôi mắt ngây thơ hồn nhiên ấy chỉ còn đau thương và nước mắt.

Ngày lại ngày nó sống mà luôn bị bóng tối bao vây, đâu đâu trong tâm trí nó cứ nhớ lại ngày chia ly ấy. Sự đơn độc giá băng lại kéo đến khi đêm về. Nó luôn muốn tìm cho mình một lối thoát nhưng tìm mãi, tìm mãi nó vẫn không tìm thấy ánh sáng. Nó chỉ muốn một mình với sự yên lặng, nó đã quen với bóng tối khi không có mẹ bên cạnh. Nó không có niềm tin vào cuộc sống, không có ước mơ, không có hy vọng, trong nó chỉ có sự chán chường u uất muốn buông xuôi tất cả về với trời cao. Giờ đây, nó lại không thể khóc bởi nước mắt dường như đã cạn rồi mà dẫu có khóc liệu rằng nước mắt sẽ xóa tan đi bóng đêm trong nó, xóa đi mọi đau khổ nó từng trải. Và nói rằng việc mẹ nó đi không quay lại như sự thật. Cuộc sống của nó như vô nghĩa, nó chỉ muốn tìm đến cái chết.

Sinh nhật lần thứ mười lăm của nó, nó bỗng nhận được một bức thư từ mẹ sau bao năm xa cách. Bàng hoàng nó cười trong nước mắt không biết vì điều gì? Phải chăng nó đã tìm thấy một tia hi vọng cho cuộc đời mình. Nó đã bắt đầu có một mơ ước, nó mơ ước được gặp mẹ. Nó có một hi vọng, hi vọng mẹ nó sống thật tốt, nó nở những nụ cười đầu tiên kể từ ngày gặp mẹ nó đi. Niềm vui đó tuy không chữa lành vết thương nhưng phần nào đó nỗi đau trong tim nó được sưởi ấm. Cứ đến mỗi dịp sinh nhật, nó lại được nhận một lá thư tay của mẹ. Cứ thế nó chỉ trông chờ đến sinh nhật để lại được thấy bức thư cùng những dòng chữ quen thuộc. Từ khi có mẹ, nó đã có mục tiêu để tiếp tục sống, nó vượt lên nỗi đau tìm lại chính mình. Mà hình như, nó thấy những dòng chữ mẹ viết không được đẹp như trước thì phải, không được thẳng hàng dù vở có ô li, nó còn hơi ngệch ngoạc nữa.

Nó nghĩ thầm, chắc mẹ bận nên mẹ không đủ thời gian để viết nắn nót từng chữ. Nhưng nó cũng không quan tâm đến điều đó lắm vì món quà sinh nhật nó trông chờ nhất chính là chiếc lá thư tay mẹ gửi nó mà. Rồi từ năm này qua năm nọ, thư nó vẫn được nhận đều đặn nhưng trong thư mẹ chưa bao giờ nhắc về bản thân, chưa bao giờ mẹ nói mẹ đang ở đâu, làm gì? Thậm chí người đã chuyển thư tới cho nó, nó cũng không biết. Điều mà mẹ hay nhắc nó là phải học thật tốt để sau này thực hiện được ước mơ làm Bác Sĩ của mình. Khi nó làm được, mẹ sẽ đến thăm nó. Bởi thế, nó rất chăm chỉ, lao đầu vào việc học để trở thành một bác sĩ giỏi, cũng vì để gặp mẹ. Thời gian cứ trôi, nó đã làm được, nó đã trở thành một bác sĩ và điều nó mong ước nhất đã đến. Nhiều khi nó cũng tự hỏi, sao mẹ lại như thế, sao lại khó khăn đến thế, nó chỉ muốn gặp mẹ thôi mà, tại sao nó phải chờ lâu đến thế. Mà mọi việc đã qua, nó không nghĩ đến nữa, giờ nó đã có thể gặp mẹ rồi. Nó mặc chiếc áo màu trắng, kẹp chiếc kẹp gắn nơ màu trắng, cột tóc gọn gàng, nó làm thế, vì muốn mẹ biết nó đã trưởng thành rồi, muốn mẹ thấy nó sống thật tốt. “Ten, ten, ten, ten” là tiếng bấm chuông, nó mỉm cười chỉ đợi giây phút này nó chạy ra mở cửa. Nụ cười chợt tắt khi trước mắt nó không phải mẹ, nó cố gắng nhắm mắt lại rồi mở mắt ra để nhìn thật kỹ người phụ nữ đó. Tuy không gặp mẹ lâu lắm rồi nhưng lí trí nó đủ chính xác để biết rằng, không phải mẹ. Nó mời người phụ nữ kia vào nhà. Nó mời nước rồi, nó hỏi:

  - Cô là bạn mẹ cháu ạ? Hôm nay chắc mẹ bận, không đến được.

Người đó đáp lại:

  - Hôm nay mẹ cháu có đến.

Nó ngạc nhiên nhìn xung quanh, nhìn ra cửa, nó nhìn người đó, sốt ruột hỏi:

  - Thế mẹ cháu đâu rồi ạ?

  - Đây. Người phụ nữ đó cẩn thận đặt cái hủ trên bàn và nói rằng đó là mẹ của nó. Nó vẫn còn gì đó không hiểu lắm, bà ta lại nói tiếp rằng:

  - Mẹ cháu qua đời cách đây năm năm trước vì căn bệnh ung thư phổi. Những ngày cuối đời mẹ cháu đã dành hết yêu thương để viết thư tặng cháu vào mỗi dịp sinh nhật. Mẹ cháu luôn mong cháu nhớ về mình là một người luôn yêu thương cháu là một người khỏe mạnh, xinh đẹp không phải là một người phụ nữ gầy xơ xác, môi tím nhạt … Mẹ cháu bảo mong cháu thông cảm vì mỗi lúc cầm bút tay mẹ cháu lại run vì những cơn đau và cũng run vì cảm thấy mình có lỗi với cháu, đi mà chẳng làm được gì cho cháu.

Chưa dứt câu nó ôm mặt khóc, đôi bàn tay run run nó ôm lấy hài cốt của mẹ, đôi chân bủn rủn, nó ngã xuống với cái hũ trên tay. Nó nói trong nước mắt:

  - Mẹ ơi, con trở thành bác sĩ rồi này, mẹ về với con đi. Mẹ dạy con không được thất hứa cơ mà, sao mẹ không giữ lời hứa…

Nó lại cúi mặt xuống khóc. Tiếng khóc như xé tan bầu trời, không gian im lặng chỉ mình nó với một nỗi đau khôn xiết. Nó cứ khóc, khóc mãi, khóc mãi…

      Nỗi nhớ ấy chưa một giây phút nào vơi đi trong trái tim bé nhỏ của nó, chưa bao giờ nó ngừng suy nghĩ về mẹ. Tới hôm nay nó vẫn còn sống, sống vì mẹ như mẹ đã cố gắng vì nó. Mỗi đêm nó lại mơ thấy mẹ, thấy mẹ về bên nó, hát ru cho nó nghe. Nhưng khi tỉnh giấc, nhìn lại thì chỉ bóng tối làm bạn với nó thôi và không biết từ khi nào nó có sở thích ngủ vì ngủ sẽ được gặp mẹ, mẹ sẽ ôm nó, chải tóc cho nó. Những cảm giác đó, những hình ảnh mẹ, nó luôn lưu giữ mãi mãi trong trí nhớ.

                                       Tác giả: Nguyễn Thị Thu Dân

                                         (Học sinh lớp 11/1, năm học: 2016-2017)

 

 


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

Văn bản mới của ngành Giáo dục

  • Quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật Thi đua, Khen thưởng và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thi đua, Khen thưởng (download)
  • Về chính sách đối với nhà giáo, cán bộ quản lý, cán bộ quản lý giáo dục công tác ở trường chuyên biệt ở vùng có điều kiện kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn (download
  • Về tuyển dụng,sử dụng và quản lý viên chức (download)
  • Thông tư Ban hành chế độ thỉnh giảng trong các cơ sở giáo dục (download)
  • Luật giáo dục 2005 (download)
THI TRAC NGHIEM
tracnghiemtructuyen
thuvienvideo thuvienanh
thuviensachGuongnguoitot
ThiduahocsinhThongtintuyensinh
tainguyendientuso
tainguyendientutruong
Manggiaoduc
Truonghocketnoi 
images 1

Video giới thiệu về nhà trường

phatthanhhocduong
dubaothoitiet
cungcapdien
CorelDRAW 12 in Scrapban ll cuu gvThuvienviolet
Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com

TRƯỜNG PTDTNT NƯỚC OA – HUYỆN BẮC TRÀ MY - TRỰC THUỘC SỞ GD&ĐT QUẢNG NAM

Tổ Trấn Dương – Thị Trấn Trà My – Huyện Bắc Trà My – Tỉnh Quảng Nam. Tel: 0510.3882082

Bản quyền thuộc về trường PTDTNT Nước Oa - Huyện Bắc Trà My – Do công ty TAVICO thiết kế .